NGƯỜI VIỆT TỰ NÓI XẤU MÌNH

Khi gõ vào google từ khóa “thói xấu người việt” chúng ta có 1.490.000 kết quả trong vòng 0,17 giây. Điều đo cho thấy ngày nay có sự bùng nổ các bài báo vạch trần hay mô tả cái thói hư tật xấu của người Việt, làm cho chúng ta có cảm giác rằng người Việt đang ngày càng xấu đi. Hay, tất cả sự bế tắc xã hội, đạo đức xuống cấp, đất nước trì truệ đều do …người Việt có nhiều tật xấu.

Continue reading “NGƯỜI VIỆT TỰ NÓI XẤU MÌNH”

VÀI SUY NGHĨ VỀ NẠN CÒ Ở BỆNH VIỆN

Gần đây có vài stt của các thầy liên quan đến nạn cò trong bệnh viện. Chợt nghĩ cái gì cũng có nguyên do của nó vì vậy mình viết ra đây để cộng đồng bàn xem có đúng không.

Nạn cò bệnh viện là triệu chứng của một căn bệnh mang tên là “quá tải” ở các bệnh viện công. Ở đó, dễ dàng nhận thấy nhất là ở khu phòng khám, khi phải nhập viện đó là một chuỗi dài các ngày phải chờ đợi.


Khi nói đến lực lượng cò, ai cũng nghĩ đến ý nghĩa xấu. Bệnh nhân đâu phải ai cũng không biết họ đang giao dịch với cò, nhưng thật tình mà nói bản chất của giao dịch này là hoàn toàn tự nguyện không ai bắt buộc ai. Cò muốn lôi kéo bệnh nhân, phần lớn cò phải dùng lời lẽ ngon ngọt gì đó, phải tỏ ra là người dễ tin tưởng thì bệnh nhân mới chấp nhận chứ. Có ai để ý không, chứ phần lớn tôi nhận thấy cách nói chuyện của cò làm bệnh nhân rất tin tưởng, họ giải thích, họ cầm hồ sơ của bệnh nhân, họ hướng dẫn bệnh nhân khám bệnh rất nhiệt tình, họ gặp nhân viên y tế họ tươi cười, họ làm vậy họ mới “ăn” đồng tiền của bệnh nhân được chứ, vì vậy nói cò xấu hoàn toàn thì nên suy nghĩ lại. Có phải cò đang làm cái “tâm lý tiếp xúc” với bệnh nhân tốt hơn bệnh viện không.

Bất cứ điều gì cũng vậy, cá nhân nào cũng vậy, cò cũng vậy điều có mặt tốt mặt xấu. Đứng trên quan đểm của bệnh viện nhất là về phía các nhà quản lý dứt khoát cò là xấu, nhưng trên quan điểm của bệnh nhân thì cũng chưa chắc.

Bệnh nhân chấp nhận giao dịch với cò phần lớn là bệnh nhân từ tỉnh xa đến, họ nhìn hệ thống phòng khám của các bệnh viện, bệnh nhân phải chen chúc nhau, quá đông người, làm họ lo lắng, họ không biết là vào đó khám biết đến bao giờ mới xong, thế thì họ tìm đến sự giúp đỡ của cò.

Chung quy cũng vì chữ “nhanh”, vì chữ “nhanh” này mà bệnh nhân phải trả phí cho cò, nên nhớ là trả phí trên sự tự nguyện. Bệnh viện không có chữ “nhanh” đó, ngược lại bệnh viện cho bệnh nhân chữ “hành” thì thử hỏi làm sao bệnh nhân không tin vào cò cho được.

Nạn cò, nói lên một phần nào sự thất vọng của bệnh nhân từ tỉnh xa đến khám ở các bệnh viện lớn. Các bệnh viện lớn không đáp ứng nhu cầu hay mong mỏi của bệnh nhân xa, hay nói khác đi, họ “tưởng dzậy mà không phải dzậy” khi lần đầu họ đến khám, đích mục sở thị cái bộ mặt bát nháo của các phòng khám ở các bệnh viện tuyến trung ương.

Tại sao nạn cò hiếm có ở các bệnh viện tỉnh? Tại sao nạn cò hiếm thấy ở các bệnh viện tư?

Các lãnh đạo, họ lên án nạn cò, họ lên án dữ lắm. Thật lòng có phải họ lên án vì quyền lợi của bệnh nhân không, hay là họ lên án vì họ đang mất miếng ăn. Nếu họ lên án nạn cò, song song với việc lên án đó họ phải làm sao cải thiện cho được chất lượng ở khu khám bệnh, phải nhanh chóng, hãy tổ chức ra những người chỉ dẫn hướng dẫn tận tình bệnh nhân. Hay nói khác hơn là họ hãy lấy lại lòng tin của bệnh nhân, họ hãy làm sao cho bệnh nhân tin vào bệnh viện hơn là tin vào cò đi, kéo bệnh nhân về phía mình đi.

Chính vì căn bệnh mang tên “quá tải” là căn bệnh mạn tính, không có thuốc chữa nên nạn cò còn dài dài và cũng không có thuốc chữa luôn.

CỨ TỪ TỪ

Một câu cửa miệng của người Việt nam ta ở đâu cũng có thể nghe được là “cứ từ từ”. Nếu là người Việt nhiều khi mình không để ý thấy, cái nhận xét này là của người nước ngoài mới biết tiếng việt gần đây.Thật vậy, chúng ta thường gặp câu này trong rất nhiều tình huống.

Người Việt do thuộc văn minh lúa nước nên tác phong trong đời sống lúc nào cũng vậy, rất là từ từ. Có những việc khẩn trương, chạy đua với thời gian để xong việc mà lại rất từ từ. Cái từ từ đó thể hiện ngay ở người dân thường, các quan chức nhỏ và to, giải quyết sự vụ chậm một tí cũng đâu có chết ai.

Tại nạn giao thông chết người hàng ngày, có biện pháp gì hay đâu, cứ từ từ.

Có những việc cần hành động cần làm ngay, thì không làm, lo hội lo hợp mất hết thời gian, hợp thiên thu bất tận, hợp liên tù tì mà công việc chẳng tới đâu, cứ từ từ.

Những công việc cần thiết thì rất từ từ. 

Nhưng…

Ăn lại rất nhanh…

Ở trên bàn ăn, ăn rất nhanh, đó là người dân thường cái đó do tập quán có thể không có gì đáng nói.

Nhưng các quan chức tham nhũng thì ăn lại càng nhanh hơn nữa, tranh thủ dữ lắm. Trước khi về hưu, phải tranh thủ ăn, ăn ngày ăn đêm kẻo không kịp nữa. Ăn không chừa cái gì, ăn rất gọn, chùi mép rất sạch. Hàng loạt quyết định bổ nhiệm trước khi về hưu phải tranh thủ ký, rẹt rẹt, kẻo không kịp nữa, cái này làm rất nhanh, không có từ từ được đâu. Không ăn thì thằng khác nó ăn mất thì sao !

Cái gì cũng từ từ, nhưng ăn thì rất nhanh, là vậy.

SỐ LIỆU Y KHOA

Trong thời gian gần đây, chúng ta thấy trong giới học thuật, đại học y khoa, bệnh viện thường có những buổi báo cáo khoa học. Trong trường đại học y khoa, hàng năm cho ra lò hằng hà sa số các luận văn, luận án, các báo chuyên ngành y khoa cũng vậy, xuất bản rất nhiều bài nghiên cứu của giới bác sĩ Việt Nam.

Continue reading “SỐ LIỆU Y KHOA”

BỆNH VIỆN VUI QUÁ !

Người nhân viên, người làm công ăn lương thật tình cũng cần niềm vui, cũng cần có sinh hoạt tập thể để gắn kết các mối quan hệ, và vì thế tất cả những việc vui chơi ấy đều gián tiếp làm cho công việc được tốt hơn, hiệu quả hơn trong tương lai.Nhưng…… Ông bà ta nói, “ăn coi nồi ngồi coi hướng”, trong vui chơi cũng vậy. Thiết nghĩ cái bệnh viện không phải là nơi thích hợp để tổ chức những cuộc vui chơi tập thể ấy. Nó làm cho không khí ồn ào, náo nhiệt, ở một nợi cần sự yên tĩnh cho bệnh nhân, trong một nơi cần không khi chuyên nghiệp, cần pro, thì cớ gì người ta lại tạo ra cái không khí nhao nhao, bát nháo không giống ai. Cái chỗ vui chơi và nơi bệnh nhân nằm nghỉ dưỡng, nơi bệnh nhân vào khám bệnh nói chuyện, kể lể bệnh tật, nỗi đau, cần sự sẻ chia với bác sĩ chỉ cách nhau chỉ vài bước chân.

Chưa kể tới chuyện khi tổ chức trong bệnh viện, trong giờ hành chánh làm cho một số nhân viên phải từ bỏ vị trí. Y tá phải bỏ công việc chích thuốc săn sóc bệnh nhân, phải chạy ra xem, bác sĩ phải dừng công tác khám bệnh , công việc chuyên môn của mình để tham gia…thi nấu ăn, thi chạy xem đạp chậm, thi cắm hoa.

Khoa phòng phải phân công gồng gánh công việc vì một số nhân viên đi tham gia công việc thi thố gì đó và một mớ nhân viên thấp thỏm chạy ra chạy vô xem, gọi nhau í ới, trong khi bệnh nhân đang mong mỏi chờ sự chăm sóc của nhân viên y tế, sự chăm sóc ấy không biết bao nhiêu là đủ, mà không thấy y bác sĩ đâu. Bệnh nhân và người nhà ngơ ngác tự hỏi trong lòng là nhân viên y tế đang làm gì thế, buồn lắm nhưng biết làm sao.

Nên dừng ngay các cuôc vui chơi tập thể, thi thố tài năng nhí nhố trong bệnh viện ngay. Bệnh nhân tới bệnh viện cần chăm sóc y tế, cần nhân viên bác sĩ y tá lo cho mình. Chứ người ta không đến bệnh viện để xem quý vị thi thố tài năng ngoài chuyên môn, người ta sẽ mất lòng tin ngay khi thấy bác sĩ mà mặc áo đầu bếp nấu nấu nướng nướng, nhí nha nhí nhố !

Mất hình ảnh quá

NHỮNG LẴNG HOA NGÀY 27/02

Vài năm lại đây , cứ đến ngày lễ là người Việt tiêu thụ hoa nhiều lắm. Nào là lẵng hoa cho cá nhân, lẵng hoa cho tập thể, đủ các loại hoa, đủ kích cỡ của lẵng hoa. Ngày thầy thuốc Việt nam 27/02 cũng vậy, chúng ta sẽ thấy rất nhiều lẵng hoa.

 

Lẵng hoa thể hiện tấm lòng của người trao cho người nhận, người nhận sẽ hãnh diện trong lòng phấn khởi vui tươi vì thấy mình được xã hội trân trọng tôn vinh , ít ra là trong ngày kỹ niệm.

Phần lớn lẵng hoa từ các tổ chức, như công ty được, các cơ quan tặng cho các tổ chức và các nhân trong ngành y tế. Một số lẵng hoa từ bệnh nhân để tỏ lòng biết ơn người thầy thuốc của mình, tuy con số đó rất ít.

Nhưng cũng có một số lẵng hoa, lời chúc tụng là đến từ phe ta. Các bác sĩ chúc bác sĩ, các bác sĩ chúc các thầy của mình, các sinh viên chúc các thầy, bệnh viện chúc nhân viên của mình…cũng vu, nhưng tủi.

Thật tình mà nói, ngành y tế nhân viên y tế, cần ngày 27/02, một ngày kỷ niệm, một ngày tôn vinh. Nhưng phải chi nhà nước thật tế hơn một chút, thay vì tôn vinh thầy thuốc, thì nên làm sao đó để lương bổng của người chăm lo sức khỏe nhân dân được khá hơn, để họ an tâm công tác không phải lo chuyện cơm ăn áo mặc nhiều quá để họ tập trung làm chuyên môn cho tốt hơn. Giá trị tinh thần là tốt , nhưng chỉ có một ngày tôn vinh rồi sau đó là những chuỗi ngày vất vả, tất cả các ngày còn lại là lắm nỗi lo toan, chuyện cơm áo gạo tiền cứ đeo bám họ.

Nhân viên y tế xứng đáng được tôn vinh. Nhưng, nhiều nhân viên y tế họ không cần tôn vinh họ, bởi vì họ biết chuyện nghề nghiệp của họ là vậy , đó là nghiệp, những vất vả nào có sá gì. Họ chỉ mong xã hội hiểu họ, hiểu họ cũng chỉ là những con người, họ làm việc trong môi trường như thế nào.

Cũng vậy, nhân viên y tế mong truyền thông hiểu họ. Đâu đó cũng còn những con sâu làm sầu nồi canh. Thật tế ngành nào cũng vậy cả, nếu có tiêu cực thì đó là tình hình chung. Nhưng bên cạnh mặt tích cực thì ngành vẫn còn những bông hoa sáng, những tấm gương y đức, tận tụy cũng còn nhiều lắm nhưng họ làm việc trong âm thầm. Truyền thông cũng nên đưa tin, tin tốt và tin xấu, tiêu cực và tích cực, có như vậy mới phản ảnh đúng sự thật về ngành y tế. Nếu không người dân chỉ thấy mặt tiêu cực, họ bị quan về ngành y tế, mất tin tưởng vào bác sĩ vào bệnh viện thì cũng không nên.

Ngành y tế cũng hiểu, xã hội yêu cầu cao đối với ngành, vì những sai sót trong ngành nó liên quan tới sinh mạng con người. Cho nên, ngành y tế cũng đang cố gắng hoàn thiện mình, hoàn thiện không mệt mỏi, nhanh chóng có những cải tiến, những quy định được đưa ra kịp thời. Nhưng do điều kiện khách quan, nhu cầu xã hội, dư luận đòi hỏi ngành theo không kịp, những thiếu sót đó, sớm muộn gì cũng sẽ được khắc phục.

Mong rằng năm nay ngành y tế được nhiều lẵng hoa hơn, đặc biệt từ bệnh nhân của mình. Tốt hơn nữa, nếu được, đối với nhân viên y tế ngày nào cũng là ngày 27/02 , trong cơ quan cũng vui vẻ, về thì nhà hạnh phúc với gia đình trong suốt một năm

Sai lầm chết người

Số là hôm nay có ca mổ cấp cứu vì xoắn tinh hoàn, mình ghi vào bệnh án là trình BS….. để ảnh duyệt hồ sơ để mình mới có thể mổ được. Xong, đi ăn cơm trưa, đang ăn thì đột nhiên có điều dưỡng gọi về gấp, “Bác Hoàng ơi về gấp, bác bị sai sót hồ sơ bệnh án, có BS …đang đợi anh kìa”. Đang ăn nghe xong như mắc nghẹn, nuốt không trôi, trong lòng lo lắng vô cùng. Ăn xong đi về thì mới biết là mình đã phạm một sai lầm nghiêm trọng, do quên ghi chữ “phó giáo sư”-PGS trước tên của ảnh, thế là ảnh giận mình quá chừng, ảnh giận quá không thèm duyệt hồ sơ để có thể mổ cho bệnh nhân được. Mình đã phạm một sai lầm nghiêm trọng, hậu quả là ảnh không duyệt hồ sơ, bệnh nhân phải đợi thêm một thời gian nữa. Cũng may nhờ anh bác sĩ khác lật đật sửa chữ BS (bác sĩ) thành PGS (phó giáo sư), giao hồ sơ cho y tá đi tìm ảnh, vì ảnh làm ở một khoa khác để ảnh duyệt, ảnh mới chịu ký hồ sơ.

Mình thừa nhận đã sai lầm vì không cố ý, vì anh ấy chỉ mới lên phó giáo sư gần đây thôi, mình chỉ quen miệng kêu ảnh bằng bác sĩ…

Ân hận lắm lần sau không dám tái phạm nữa, anh tha lỗi dùm đàn em nhờ, vậy là được rồi , xin anh đừng làm lớn chuyện anh nhé, em sợ lắm rồi. Lần sau em có gặp anh, em hứa không bao giờ quên chữ “phó giáo sư” của anh nữa.

Đem chuyện này về kể với gia đình, ai cũng trách mình và lo cho số phận của mình lắm.

BỆNH NGÔI SAO

Đảm bảo không có bệnh viện nào có nhiều sao như bệnh viện nọ. Ôi ! sao mà sao nhiều quá. Là tiến sĩ là sao sáng, sáng chói, lên phó giáo sư là sao trở nên chói lóa. Đi gần các sao thấy người nhỏ bé ghê vậy đó. Sao tỏa hào quang, sáng rực cả góc trời, sao sáng cả một khoa, sáng sáng lắm…cả bệnh viện đầy sao như bầu trời đêm đầy sao. Tuy sao không cao nhưng cả bệnh viện phải ngước nhìn!

Continue reading “BỆNH NGÔI SAO”

TRUYỆN NGỤ NGÔN VỀ CÁ MẬP BỆNH VIỆN



Con cá mập nó dõng dạc tuyên bố một cách hùng hồn, với thần sắc như một thủ lãnh tối cao- “Tụi bây là thân phận những con cá lòng tong, tao là con cá mập, tao là người sử dụng lao động, tụi bây là dân lao động, thế thì tao có quyền sử dụng tụi bây tùy vào mục đích gì của tao cũng được”- Cá mập nói xong dương dương tự đắc, trong khi mấy con cá long tong thì sợ xanh mặt tội nghiệp lắm. Vì trong đàn cá có câu nói thường mà tụi cá hay nói với nhau là “miệng nhà quan có gang có thép” mà.

Con cá mập rất lợi hại, nó biết lợi dụng sự sợ hãi, sự mất đoàn kết trong đàn cá. Nên tác oai tác quái thường xuyên , nhưng có con cá nào dám phản ứng gì đâu. Vì vậy nó thường đưa ra những chính sách , bất lợi cho sự nghiệp chung của cả đàn, dĩ nhiên là chính sách đó có lợi cho nó lắm, nó làm cho mấy con cá nhỏ thường mất đoàn kết với nhau. Có những con cá nhỏ vì sợ hãi uy danh của nó nên có vài con cá chịu nhục, quy phục con cá mập đó. Nhưng con cá nhỏ đã chịu quy phục đó, chúng thường cùng nhau tìm những miếng mồi ngon dâng cho con cá mập đó, cho nên cá mập ngày càng béo, những con cá kia mua được sự yên thân.

Theo thời gian, đàn cá lòng tong chia làm hai phe rõ rệt, phe của con cá mập và không thuộc phe con cá mập. Con cá mập cũng chứng tỏ mình là con đầu đàn trong phe cánh của nó. Khi có dịp nó cũng chia những chức vụ nho nhỏ cho nhưng con cá lòng tong phục vụ nó lâu năm, mấy con cá lòng tong đó mừng lắm chúng nó cũng được dịp khoe khoang với những con cá lòng tong còn lại.

Con cá mập nó nói rồi, nó là người sử dụng lao động nên dù mấy con cá lòng tong nào mà không theo phe của nó thì nó dìm hàng suốt. Thậm chí nó tuyên bố, nó có thể cho những con cá tốt nhất, gỏi nhất mà không quy phục nó ở vị trí tệ nhất không đúng khả năng của loài cá cũng được mà không có con cá nào làm gì được nó, nó đang làm trùm xứ đại dương mà ai mà dám cãi lại.

Cá mập đúng là lợi hại…

MÙNG BA TẾT THẦY

Hôm nay mùng Ba Tết AL, ngày Tết thầy cô, thử bàn về vai trò người thầy trong y khoa hiện nay. 

Từ thuở còn là sinh viên y khoa, những người đầu tiên dẫn dắt mình từ ABC vào con đường sự nghiệp y khoa sau này, hình ảnh đó thật đẹp, cao quý làm sao! Từ khi còn là học sinh trung học bước vào trường học y biết bao ngỡ ngàng, những bài học đầu tiên như sinh hóa, sinh lý, rồi tới giải phẫu học, từ từ khám phá khoa học cơ thể con người. Hăm hở muốn có nhiều biết về nhiều bệnh, bệnh này do gì và trị bệnh làm sao, những giây phút ấy mỗi khi nhắc làm sao mà quên được. Hầu hết sinh viên y khoa gọi những người thầy đầu tiên của mình là những ông thầy đích thực.

Dần dần đi lâm sàng tiếp xúc với cơ thể người bệnh, người sinh viên y khoa không còn tiếp xúc với những con chữ, những bài học lý thuyết suông nữa, mà là học trên người bệnh. Nhận thấy yếu tố “người” quá quan trọng hơn yếu tố “bệnh”, mà thực tế là phải học từ “người bệnh”. Cho nên ngay tại bệnh viện, các đàn anh rất khiêm nhường, họ thường khuyên sinh viên không nên gọi họ bằng thầy nữa mà hãy xem như họ là đàn anh là người đi trước hướng dẫn người đi sau. Hãy dành cái chữ thầy cho “những giáo sư già” đánh kính hay dùng cái chữ ấy cho những bệnh nhân của mình vì chính họ mới là những người thầy đích thực cho chúng ta sau này. Thật trân trọng cho thái độ khiêm nhường của các đàn anh. Trong truyền thống Nho giáo hay của Việt Nam ta từ xưa “nhất tự vi sư, bán tự vi sư” dù là đàn anh nhưng họ cũng thật sự họ cũng là những người thầy cho đàn em, những người thầy đáng kính.

Ngày nay, sau khi đã ra trường hơn mười lăm năm. Mới thấy, ở mỗi giai đoạn chúng ta có những người thầy khác nhau. Người đồng môn có khi cũng là thầy, người đàn anh đàn em đôi khi họ cũng là thầy ta trong lĩnh vực nào đó. Có những người thầy, xét về tư cách, trình độ họ vẫn mãi mãi là người thầy của chúng ta. Tuy nhiên, có một sự thật thật chua chát rằng, vì cơ chế hay thời cuộc, còn những hình ảnh người thầy hay đàn anh tự nhiên biến mất theo thời gian. Khi bạn ra trường, bạn có cơ hội làm chung với những người mà trước kia họ là thầy người đàn anh, trước kia bạn kính trọng bao nhiêu thì ngày hôm nay bạn thất vọng bấy nhiêu. Đột nhiên, ngày nào đó bạn phát hiện ra họ có những chiêu trò rất đỗi bình thường của họ, họ đôi khi cũng lừa lọc bệnh nhân vì đồng tiền, họ cũng giành giật với bạn để điều trị cho những bệnh nhân thật dễ điều trị chỉ vì bệnh nhân đó có tiền, bệnh nhân giàu có. Lúc đó, thần tượng của bạn sẽ không còn nữa, điều đó thật vô cùng đáng tiếc.

Trong những người thầy kể trên, duy chỉ có người thầy không bao giờ thay đổi, ông thầy suốt đời, đó là bệnh nhân của chúng ta. Họ dạy cho chúng ta hằng ngày, một cách âm thầm, có những bài học dịu dàng, bên cạnh cũng có bài học chua chát, bài học đắng cay cũng có. Có những bài học học xong được thưởng, có những bài học học xong lại bị phạt, mà phạt rất nặng nên nhớ cả đời. Nếu chúng ta chăm chú học từ những người thầy này, đừng làm họ mất lòng, phải giận, hãy tỏ thái độ hết sức là tôn sư trọng đạo với họ, vì lợi ích của thầy cũng như của trò bác sĩ thì sợ gì không có tiến bộ trong sự nghiệp của mình. Ngày nay khoa học tiến bộ, chúng ta có máy tính có internet, có sách vở đầy đủ, hay nói chung chúng ta có hầu như tất cả các phương tiện, và nhờ những kiến thức của những ông thầy hồi thuở ABC lúc đầu ngơ ngác ấy, chúng ta có thể học tốt ở ông “thầy suốt đời” này một cách tốt nhất. Sự nghiệp của chúng ta, những người thầy thuốc là vừa học và vừa phục vụ cho những ông thầy suốt đời ấy. Hay mượn lời của một giáo sư nỗi tiếng, “bác sĩ là sinh viên y khoa suốt đời”, sinh viên y khoa suốt đời của những ông “thầy suốt đời”.

Ngày mùng ba Tết, hãy tri ân những ông “thầy suốt đời” của nhân viên y tế

NGÀY LÀM VIỆC CUỐI NĂM



Sáng giao ban , ông trưởng khoa còn thời gian rảnh nói về tình hình thời sự quốc tế, hay lắm. 

Khi đi ăn sáng gặp mấy anh kia bàn: năm tới ông ngoại nào lên , ông ngoại nào xuống nữa. Có cái ghế trưởng khối niệu vài tháng nữa trống, khối người mộng mơ.

Bệnh nhân câp cứu : có một anh trẻ hậu quả của tiệc Tất niên mà phải bị té dập trái thận, điều trị bảo tồn. Có một bệnh nhân ung thư bàng quang sắp chết mà bị tuột hai thông mở niệu quản ra da ứ nước tiểu phải thay. Một bệnh nhân bàng quang thần kinh, ông ngoại bác sĩ đồng nghiệp kia “chỉ định” cho mình mở bàng quang ra da. Từ chối thẳng, còn giải pháp đặt thông tiểu lưu để còn có thể ăn Tết ở nhà qua Tết tính sao. Thăm hai bệnh nhân hậu phẫu rất ổn.

Đến trưa tìm hoài không biết chỗ nào ăn trưa, gặp anh bạn kia đi ăn cho vui, ảnh rủ qua năm tới….bỏ nước ra đi, qua Canada định cư, ở VN ảnh chán quá.

Đến tối, đi phòng khám bệnh, bệnh vắng lên fb chém gió tới tấp.

NGÀY LÀM VIỆC CUỐI NĂM

Sáng giao ban , ông trưởng khoa còn thời gian rảnh nói về tình hình thời sự quốc tế, hay lắm. 

Khi đi ăn sáng gặp mấy anh kia bàn: năm tới ông ngoại nào lên , ông ngoại nào xuống nữa. Có cái ghế trưởng khối niệu vài tháng nữa trống, khối người mộng mơ.

Bệnh nhân câp cứu : có một anh trẻ hậu quả của tiệc Tất niên mà phải bị té dập trái thận, điều trị bảo tồn. Có một bệnh nhân ung thư bàng quang sắp chết mà bị tuột hai thông mở niệu quản ra da ứ nước tiểu phải thay. Một bệnh nhân bàng quang thần kinh, ông ngoại bác sĩ đồng nghiệp kia “chỉ định” cho mình mở bàng quang ra da. Từ chối thẳng, còn giải pháp đặt thông tiểu lưu để còn có thể ăn Tết ở nhà qua Tết tính sao. Thăm hai bệnh nhân hậu phẫu rất ổn.

Đến trưa tìm hoài không biết chỗ nào ăn trưa, gặp anh bạn kia đi ăn cho vui, ảnh rủ qua năm tới….bỏ nước ra đi, qua Canada định cư, ở VN ảnh chán quá.

Đến tối, đi phòng khám bệnh, bệnh vắng lên fb chém gió tới tấp.

BỆNH VIỆN CUỐI NĂM

Bệnh viện ngày thường vốn là nơi người vào người ra tấp nập, đủ mọi thành phần lớp lớp người nhà và bệnh nhân. Nhân viên y tế cũng đông, đủ thứ hạng người, từ bác sĩ y tá cho tới anh bảo vệ, người tốt người xấu lẫn lộn, kẻ cướp giật giọc móc túi cũng có, đúng là nơi náo nhiệt trên cõi đời này.

Nhưng, đến ngày cuối năm, đặc biệt là những ngày Tết, vắng hẳn, thiếu bóng dáng của con người. Khu phòng khám hằng ngày rất náo nhiệt, kẻ đợi người chờ, ghế ngồi không đủ, thế nhưng giờ lạnh vắng tanh, ghế trống không, sợ ma lắm.

Bệnh phòng cũng vậy, ngày thường nằm giường đôi giường ba bệnh nhân, bây giờ phải đóng cửa phần lớn. Đây đó chỉ lác đác vài bệnh nhân và vài người nhà , buồn hiu. Chỉ còn lại toàn bệnh nhân nặng , không thể xuất viện trước Tết được. Xa xa cũng thấy được xe thuốc của mấy y tá chăm sóc bệnh nhân cô đơn trong cái phòng trống trơn.

Đây đó đã có không khí Tết trong bệnh viện. Kể từ có tiền thưởng tết cũng như sau những đợt liên hoan cuối năm là công việc gần như gảim hẳn, chỉ cầm chừng làm việc ở những công đoạn liên quan tới cấp cứu. Khắp mọi nơi, người ta thấy đâu đó quà Tết của bệnh nhân biếu cho nhân viên y tế, khi thì là gói quà bọc kiếng, khi thì chai rượu, bánh mức , cũng là một niềm vui cho bác sĩ cuối năm. Bên cạnh đó , cũng có những món quà của trình dược, tặng khoa phòng hay cá nhân bác sĩ ăn Tết.

Trong phòng trực của y tá đã có bánh kẹo, hột dưa. Đã có thức ăn chuẩn bị cho ba ngày Tết cho các tua trực. Vài y tá hỏi bác sĩ “bác trực mùng mấy , để mà có lì xì cho em nữa nghen”. Rút kinh nghiệm cho các bác sĩ là khi trực những ngày đầu năm nên thủ sẵn trong người các bao lì xì đó, lỡ thôi gặp các em các em đòi dữ lắm, không có thì quê một cục, được đánh giá là kẹo, là bủn xỉn.

Các bác sĩ trong các tua Tết cũng có kế hoạch riêng, ngoài công việc chuyên môn phải đảm bảo cũng phải vui tí, tùy mức độ nhưng lúc nào cũng đảm bảo an toàn cho bệnh nhân.

Bệnh viện vắng. Bỗng nhiên mình chợt hỏi, bệnh nhân đâu người nhà bệnh nhân đâu rồi trong giờ phúc này, bỗng nhiên họ đến bỗng nhiên họ đi đâu mất. Bệnh viện đôi khi rất bát nháo ở ngày thường khi có họ, ồn ào chật chội, nhưng ngẫm nghĩ ngày Tết không có họ bệnh viện như không có sức sống. Để thấy, bác sĩ và nhân viên y tế sống được là cần có bệnh nhân. Bệnhnhân và người nhà đến bệnh viện là họ cần nhân viên y tế. Chúng ta cần có nhau .

Chúc mừng năm mới!

VÔ CẢM TRONG NGÀNH Y, THỬ GÓC NHÌN KHÁC

Bệnh vô cảm là một căn bệnh bị cả xã hội lên án. Tróng đó ngành Y tế là bị lên án dữ dội nhất vì sự vô cảm thì sẽ ảnh hưởng sức khỏe người bệnh, tính mạng con người, nơi cần được sẻ chia, thương yêu nhiều nhất. Vì bệnh viện đó là nhà thương.


Thử nhìn góc độ khác phân tích tình trạng gọi là vô cảm ở nhân viên y tế. Giả sử cho rằng môi trường đạo tạo tốt cho ra lò, một nhân viên y tế tốt, có nhiều cảm xúc, một người mới vào ngành sẽ có rất nhiều cảm xúc với nỗi đau bệnh nhân, thấy sự đơn đau về thể xác hay tinh thần của người bệnh hoặc nặng hơn nhân viên y tế ấy thấy những cái chết đầu tiên, chắc chắn sẽ là cảm xúc lắm. Nhưng dần dần qua năm tháng những cảm xúc đó sẽ bị bào mòn, đó như là quy luật, nhân viên y tế sẽ bớt cảm xúc hơn. Cái này gọi là “thấy riết rồi quen”

Có lần khi nghe báo cáo giao ban một trường hợp bệnh nhân tử vong, thay vì những người nghe họ phải buồn, đằng này họ lại nói chuyện riêng, thậm chí có người cười vì có thể nghe trong câu chuyện đó có gì “mắc cười”. Vậy, những hành động đó có bị lên án không? Đa phần chúng ta sẽ trả lời là có, nhưng thử hỏi, đặt trong hoàn cảnh của họ , ngày nào họ cũng nghe như thế thì liệu cảm xúc của chúng ta có thay đổi không. Hay là mỗi khi nghe báo cáo người bệnh tử vong thì bắt buộc họ phải buồn, ngày này qua ngày khác.

Tại sao nhân viên y tế gắt gỏng với bệnh nhân luôn luôn, có phải họ đều là xấu? Thử đặt vào hoàn cảnh của họ, khi bắt đầu làm việc trong những ngày tháng đầu tiên họ không có gắt gỏng với bệnh nhân, vậy thì do đâu từ từ thái độ đó nó xuất hiện. Có phải hằng ngày phải làm việc trong tình trạng lúc nào cũng đồng bệnh, môi trường làm việc nóng nực, thiếu chuyên nghiệp, không ngăn nắp, lúc nào cũng ồn ào thử hỏi làm sao mà dần dần cái tính xấu đó không xuất hiện được.

Nếu nhân viên y tế , bác sĩ y tá chẳng hạn lúc nào cũng nghĩ trong đầu những cụm từ như “ôi sao tội nghiệp bệnh nhân quá” “ôi thấy thương bệnh nhân quá” v.v.. đồng cảm, biết sẻ chia với bệnh nhân hay đại loại như vậy ngày này qua ngày khác hay không, nếu có người như thế thật là đáng quý biết bao. Nhưng liệu có những nhân viên y tế ban đầu họ cũng có những cảm xúc như thế dần dần những cái đó biến mất, cái đó họ có đáng bị lên án không, họ có đáng bị lên án là vô cảm đối với bệnh nhân không trong khi họ không vi phạm quy chế chuyên môn.

Ngoài ra còn có những yếu tố khác góp phần vào sự “vô cảm” của nhân viên y tế, trên phương diện xã hội nhìn nhận như hiện nay. Như là lương bổng, điều kiện làm việc, được huấn luyện hay đào tạo. Dám chắc chắn rằng, một khi xã hội hổ trợ nhân viên y tế tốt thì bệnh vô cảm sẽ ít đi.

Vì vậy, khi lên án nhân viên y tế là “vô cảm” chúng ta phải có cái nhìn toàn diện, đặt người nhân viên y tế trong bối cảnh không gian và thời gian của họ. Không nên bốc một nhân viên y tế bỏ lên bàn, bỏ qua yếu tố thực tế để mà phân tích, mà soi, mổ xẻ chính bản thân họ thì đó là một phương pháp không khoa học và thiếu khách quan.

Chúng ta có nên thông cảm cho họ, vì đặc thù nghề nghiệp và vì hoàn cảnh của họ. Hay là chúng ta cứ trách móc và lên án họ.

NHÂN VIÊN Y TẾ XẤU XÍ

Người Việt có tật xấu là ở chổ công cộng đông người hay nói chuyện rất lớn. Nhiều khi đùa giỡn với nhau thấy phản cảm, coi như không có ai ở xung quanh. Không ngoại lệ, trong môi trường bệnh viện cũng vậy. Hầu hết các vị trí khi có nhiều nhân viên y tế làm việc chung với nhau thường thì nói chuyện rất lớn.


Ở những vị trí tế nhị như là phòng cấp cứu, phòng mổ, phòng hồi sức gì cũng vậy. Nhân viên y tế nhiều khi không được huấn luyện hay vô tình tạo nên bầu không khí không chuyên nghiệp và nó nhoi nhoi làm sao!

Trong phòng mổ, nhiều khi bệnh nhân ngồi đó chờ mổ trong tâm trạng lo lắng. Họ lại chứng kiến nhiều cảnh không giống ai. Nhân viên y tế nhiều khi xem như không có mặt họ ở đó, họ coi mhư cái bệnh viện giống như nhà của ta có bao nhiêu hơi xả hết. Không biết bệnh nhân mổ xong họ xuất viện về quê họ kể với hàng xóm những gì mắt thấy tai nghe ở bệnh viện như thế nào nữa.

Ở trong hành lang của bệnh viện, hai nhân viên y tế cách nhau khoảng hơn chục thước , khi muốn nói chuyện với nhau, thay vì người này đi lại gần người kia để mà nói chuyện nhỏ nhẹ, không đâu, họ gọi nhau í ới giống như đang ở ngoài đồng ruộng.

Hai bác sĩ gặp nhau trong hành lang phòng bệnh, đứng cách xa chục mét: “Ê chiều nay đánh tenis không !!” làm tất cả mọi người phải nhìn họ.

Ở những vị trí cần sự yên tĩnh, nhưng người của ta vẫn vô tư giỡn hớt, la lối um sùm, đôi khi có những động tác rất ư là thiếu chuyên nghiệp.

Ở một khoa, phòng mổ tương đối nhỏ ai cũng đang làm việc. Có một anh chồng cũng là nhân viên bệnh viện vào thăm vợ là y tá trưởng của khoa đó, không biết ảnh vui như thế nào mà ảnh mở hết volume, nói chuyện rổn rảng như là đang chửi lộn trong hành lang phòng mổ, trong khi người ta đang mổ bên trong, lỡ có người lạ chắc người ta ngạc nhiên lắm, nhưng nhân viên thấy riết rồi quen.

Đúng là: “thế giới này là của chúng mình…”

NHẬU VÀ CÁC HỘI NGHỊ Y KHOA

Các hội nghị y khoa Việt Nam có một đặc điểm là phải có ăn nhậu,ăn nhậu thật là hoành tráng. Hội nghị lớn hay nhỏ, bất kỳ nơi đâu phải điều có cái khoản nhậu, không có cái khoản đó xem như là cái hội nghị nó nhạt nhẽo lắm, không đáng đi. Dường như người ta đi hội nghị y khoa ở đất nước là kiểu “đi xả stress”, “đi để giao lưu” “anh em lâu ngày không gặp nhau” .

Continue reading “NHẬU VÀ CÁC HỘI NGHỊ Y KHOA”

Không ăn thịt chó

Có nhà triết học Arthur Shopenhauer nói là “Compassion for animals is intimately associated with goodness of character, and it may be confidently asserted that he who is cruel to living creatures cannot be a good man”…người nào ác với thú vật thì không thể là người tốt được. Người VN mình có thói quen xấu khi nghĩ tới thú vật nào đó thường nghĩ thịt nó ngon như thế nào, chế biến món gì, ăn thịt nó giống thịt con gì gì..chứ ít khi nào quan tâm con này sống ở đâu, ăn cái gì để sống sinh con đẻ cái ra sao. Theo tôi chúng ta ăn cái gì cũng được mà, ăn cho no bụng thôi chứ đâu cần thiết phải tận diệt động vật hoang dã như hiện nay. Vài suy nghĩ khi đọc tin trên BBC nói về vị giáo sư ngoại quốc viết về VN.

Không ăn nhậu trong bệnh viện

Em có một ước ao…..trong dịp Tết các ngài đừng biến cái bệnh viện thành cái nhà hàng bia bọt ….; Em có một khát khao: tất cả các bệnh viện ở cái nước Việt Nam này phải là nơi thật chuyên nghiệp, rất là y khoa, vì bệnh nhân. Không ăn uống tùm lum tùm la trong cái môi trường cần phải vô trùng và yên tĩnh cho bệnh nhân.