BỆNH NGÔI SAO

Đảm bảo không có bệnh viện nào có nhiều sao như bệnh viện nọ. Ôi ! sao mà sao nhiều quá. Là tiến sĩ là sao sáng, sáng chói, lên phó giáo sư là sao trở nên chói lóa. Đi gần các sao thấy người nhỏ bé ghê vậy đó. Sao tỏa hào quang, sáng rực cả góc trời, sao sáng cả một khoa, sáng sáng lắm…cả bệnh viện đầy sao như bầu trời đêm đầy sao. Tuy sao không cao nhưng cả bệnh viện phải ngước nhìn!

Có sao đã tỏa sáng, có sao sắp tỏa sáng. Những sao sắp tỏa sáng này đang hãnh tiến vào đội ngũ sao trước đó, hồi hộp, đợi chờ, có đôi chút lo âu vì sắp thoát khỏi kiếp bác sĩ thường không có sao, sắp vào đẳng cấp các sao.

Đã thành ngôi sao thì phải ăn khác, ngũ phải khác, đi dứng phát biểu phải khác. Tất tần tật phải đúng phong cách của sao, nếu không thiên hạ cười. Sao luôn muốn mọi người nhìn nhận mình là sao, nếu không sao giận lắm xẹt cho một cái thì nguy.

Bệnh ngôi sao là một bệnh dịch hay lây từ người này sang người khác, khoa này sang khoa khác, từ bệnh viện này sang bệnh viện khác, từ bắc vào nam từ nam ra bắc. Bệnh ngôi sao lây với tốc độ khủng khiếp, thấy người ta thành sao thế nào cũng phấn đấu thành sao. Thành sao cho bằng được đó là mục tiêu phấn đấu không mệt mỏi, có khi phải chịu nhục một tý cũng không sao, mục tiêu phấn đấu của cả một đời trai trẻ, tất cả vì mục tiêu hóa sao.

Bệnh ngội sao là một không có thuốc chữa. Muốn sống được với những ngôi sao, phải hoặc phấn đấu thành sao, hoặc phải có thuốc tiêm ngừa bệnh ngôi sao sớm.

Khổ cho những người ăn với sao, ngủ với sao, phải làm việc với sao, sống chung với sao. Sao sáng quá, chói quá chẳng thấy chân lý đâu, chỉ thấy ánh sáng hào quang của sao tỏa ra mà thôi.

“Một ông sao sáng hai ông sáng sao
Ba ông sao sáng,
Bốn ông sáng sao…..”

Ôi các ngôi sao!